Theo quan điểm của tôi, pháp luật Việt Nam hiện nay đã có đủ cơ chế để bảo vệ mọi công dân – bao gồm cả bác sĩ – thông qua Bộ luật Hình sự, Luật Khám bệnh, chữa bệnh, Luật Hành chính… Không ai ở đất nước này bị tước đi quyền được bảo vệ. Những hành vi bạo hành y tế, nếu có, đều đã được chế tài rất rõ ràng và nghiêm khắc.
Tôi thấy rằng ngành Y hiện nay không phải là một ngành bị bỏ rơi. Với khoảng 500.000 nhân viên y tế, mỗi năm chi phí toàn XH dành cho y tế chiếm tới 7% GDP, tương đương khoảng 30 tỷ USD (2025). Bình quân, mỗi nhân viên y tế đang hưởng lợi gián tiếp gần 60.000 USD – gấp nhiều lần thu nhập trung bình của người dân Việt Nam (khoảng 5.000 USD/năm). Ngoài lợi ích vật chất, ngành Y còn được xã hội ưu ái với danh xưng “bác sĩ” – một sự trân trọng mà ít ngành nghề nào có được.
Nếu ngành Y được yêu cầu có luật riêng, vậy thì ngành giáo dục, công an, cán bộ hành chính, luật sư… cũng có lý do để yêu cầu tương tự. Khi đó, hệ thống pháp luật sẽ bị phân mảnh, rối loạn, đi ngược lại nguyên lý tối thượng của nhà nước pháp quyền: bình đẳng trước pháp luật.
Theo tôi, điều cần làm hiện nay là củng cố thực thi pháp luật hiện hành: tăng cường bảo vệ tại các cơ sở y tế, nâng cao hệ thống an ninh bệnh viện, đẩy mạnh tuyên truyền, giáo dục ý thức xã hội. Y tế là ngành nghề cao quý, nhưng sự kính trọng dành cho bác sĩ phải đến từ sự tử tế và tài năng, chứ không thể cưỡng cầu bằng luật đặc thù.
Một xã hội công bằng là nơi mọi công dân đều được bảo vệ như nhau. Khi luật pháp đã bảo vệ anh, thì anh không cần phải có thêm một đạo luật riêng để “đặt mình” cao hơn đồng bào của mình.
Tôi tin rằng, sự kính trọng với ngành Y cần tiếp tục được gìn giữ, nhưng trong sự dung hòa với tinh thần pháp quyền: minh bạch, bình đẳng và vì lợi ích chung của xã hội.