Gọi ngay
0848.009.668
để Kết nối với Luật sư
Người trẻ và những cảm xúc mong manh
1 tháng trước Chuyện nghề - chuyện người

Người trẻ và những cảm xúc mong manh

Lặng nhìn cuộc sống hôm nay, tôi thấy người trẻ sống nhiều với cảm xúc – và sống thật với nó hơn bao giờ hết.

Mục lục

Họ dễ buồn, dễ tủi, dễ cô đơn. Một lời từ chối dù nhẹ, một sự im lặng không đúng lúc, một kỳ vọng không được đáp lại… cũng có thể khiến họ rơi vào chênh vênh. Và rồi, rất nhanh, họ đặt tên cho những cảm giác ấy bằng những cụm từ lớn: “tổn thương”, “đổ vỡ”, “mất niềm tin vào con người” và “tôi cần chữa lành”.

Tôi không nghĩ điều đó là sai. Trái lại, trong một thế giới đang vận hành quá nhanh, sự nhạy cảm có thể là một nét đẹp cần được cần có. Nhưng điều khiến tôi trăn trở, không nằm ở cảm xúc - mà nằm ở cách người ta đối diện và nuôi lớn nó.

Nhiều người trẻ đau rất thật, nhưng lại thiếu khả năng chiêm nghiệm. Họ cảm được nỗi buồn, nhưng không phân biệt nổi đâu là một vết xước nhất thời, đâu là một tổn thương cần vượt qua. Cảm xúc dần trở thành trung tâm, lý trí lùi lại phía sau - và thực tại thì bị bóp méo theo cách họ nhìn đời qua lăng kính mỏi mệt.

Tôi từng gặp những người đi qua mất mát thật sự: mất người thân, mất sự nghiệp, mất cả phương hướng sống. Nhưng họ không ồn ào. Họ không lên tiếng đòi hỏi ai hiểu mình. Họ lặng lẽ bắt đầu lại – bằng đôi chân của chính họ, không đám đông, không sân khấu, không hashtag.

Bởi họ hiểu: tổn thương, nếu thực sự tồn tại, không cần ai chứng kiến. Nó chỉ cần một người đủ bình tĩnh để bước qua.

Còn sự chữa lành - nếu có - cũng không đến từ vài liệu pháp ngắn hạn, vài dòng trích dẫn triết lý hay một cái ôm bất chợt. Nó đến từ một khoảnh khắc rất riêng: khi con người ngồi lại với chính mình, đối diện với nỗi buồn, không né tránh – và thì thầm:

“Không sao cả. Mình vẫn còn ở đây. Và ngày mai vẫn còn đó.”

Tuổi trẻ có quyền yếu đuối. Nhưng để lớn lên, người ta phải học cách đứng dậy - một cách lặng lẽ, không cần ai vỗ tay.

Phone Zalo Messenger